Nói dối là một hiện tượng mà ở dân tộc nào cũng có và có từ rất lâu đời. Trong những loại hình văn hoá dân gian như thần thoại, truyện cổ tích, thành ngữ, tục ngữ... đã thấy có nhiều yếu tố của hiện tượng này. Theo quan niệm phổ biến ở các dân tộc, nói dối xưa nay được xem là phản giá trị, do vậy cũng đương nhiên được xem là phi văn hoá, nó luôn bị ngăn cấm và hạn chế sử dụng. Vậy mà cho tới nay, nói dối không những không mất đi mà có vẻ như ngày càng phổ biến và phát triển đa dạng hơn. Điều này cho thấy thái độ chống đối nó lâu nay của xã hội và lảng tránh nó của giới khoa học là sai lầm. Rất có thể, trong chiều sâu của thời gian và chiều rộng của không gian, nó có những cơ sở khoa học sâu xa về văn hoá cần được khám phá và lý giải. Luận văn thạc sĩ văn hóa Chuyên ngành Văn hóa học Người hướng dẫn: TS. Đỗ Hương Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết Ngân Số trang: 173 File PDF-TRUE Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. HCM 2009 Link Download https://drive.google.com/file/d/19AHxdMLtypuoqRgO1otLxjHME8Rx0ibBhttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1