Ngôn từ tục là một bộ phận xuất hiện thường xuyên trong hệ thống từ vựng của các dân tộc trên thế giới. Do liên quan mật thiết với những cấm kỵ của xã hội (không được sử dụng những từ ngữ thô tục, rõ nhất là liên quan đến cơ quan sinh dục và cơ quan bài tiết, hoạt động tính dục và hoạt động bài tiết cùng một số sản phẩm của những hoạt động trên), nên ngôn từ tục ít được đề cập đến, kể cả trong giới nghiên cứu văn hoá xã hội. Nhưng, hiện tượng sử dụng ngôn từ tục ở các giai đoạn lịch sử và trên các quốc gia khu vực trên thực tế là rất phong phú, đa dạng và đặc sắc như chính bản thân ngôn ngữ đó. Đại đa số những người có học thức đều cho rằng, sử dụng ngôn từ tục là một biểu hiện vô văn hoá, phi văn hoá. Thế nhưng, ở ngay chính bản thân của họ, lớp từ vựng về ngôn từ tục vẫn chiếm một vị trí không nhỏ, mà đa phần là chúng tồn tại trong tiềm thức. Ngôn từ tục dù muốn dù không vẫn tồn tại với tư cách là một bộ phận của hệ thống từ vựng, do vậy, nó cũng chính thức là đối tượng nghiên cứu của nhiều ngành khoa học, trong đó có văn hoá học. Tuy vậy, cho đến hiện nay, ở Việt Nam, những công trình nghiên cứu sâu về vấn đề này vẫn còn khá hiếm, dù rằng ngôn từ tục vẫn hiện diện rất thường xuyên trong cuộc sống thường nhật. Luận văn thạc sĩ ngữ văn Chuyên ngành Văn hóa học Người hướng dẫn: GS. TSKH Trần Ngọc Thêm Tác giả: Trần Duy Khương Số trang: 197 File PDF-SCAN Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. HCM 2008 Link Download https://drive.google.com/file/d/1YPY_o4XwzjryhKO3M9LhBRYD0LC3S4i7https://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1