Ở Việt Nam, truyện cổ được ghi chép từ rất sớm trong các tác phẩm khởi đầu của nền văn học như: Báo cực truyện, Giao chỉ ký, Ngoại sử ký (thế kỷ XII), Việt điện u linh của Lý Tế Xuyên, Lĩnh nam chích quái của Vũ Quỳnh, Kiều Phú (thế kỷ XIV-XV). Tuy nhiên phải đến những năm đầu thế kỷ XX, hoạt động sưu tầm, biên soạn truyện cổ mới bắt đầu trở thành một hoạt động mang tính khoa học, một ngành khoa học độc lập. Đồng thời với nó, hoạt động nghiên cứu truyện cổ cũng trở thành một hoạt động mang tính khoa học. Thừa hưởng và áp dụng các phương pháp nghiên cứu tiên tiến, hiện đại của ngành folklore học thế giới như so sánh lịch sử – địa lý, so sánh lịch sử loại hình…nên trong mấy chục năm gần đây ngành nghiên cứu văn học dân gian của Việt Nam nói chung, lĩnh vực nghiên cứu truyện cổ nói riêng đã thu được nhiều thành tựu, đã giải quyết được nhiều vấn đề quan trọng có tính chất lý luận về bản chất, cội nguồn, đặc trưng, tiến trình phát triển, phương pháp nghiên cứu thể loại. Luận văn thạc sĩ ngữ văn Chuyên ngành Văn học Việt Nam Người hướng dẫn: PGS. TS. Chu Xuân Diên Tác giả: Đặng Quốc Minh Dương Số trang: 154 File PDF-TRUE Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. HCM 2005 Link Download https://drive.google.com/file/d/1iCA0Q5wzqkR2jdqjJJ8hqn5phKNuKXRahttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1