Từ trước đến nay khi nói đến ngữ pháp, chủ yếu người ta nói đến ngữ pháp câu. Câu là đơn vị lớn nhất, ngoài câu không còn đơn vị nào khác. Nhà ngôn ngữ học người Mỹ L.Bloomfield quan niệm : “ Câu là một kết cấu trong phát ngôn đang xét không phải là một số bộ phận của cấu trúc lớn hơn nào”, hoặc năm 1967 nhà ngôn ngữ học Nga A.A.Reformatsky sau khi xác định các đơn vị: âm vị, hình vị, từ, câu, đã tuyên bố dứt khoát: “ Trong ngôn ngữ không còn gì và không có gì nữa”. Khi ngữ pháp văn bản ra đời, các nhà nghiên cứu đã nhận ra rằng đơn vị giao tiếp, đơn vị ngôn ngữ lớn nhất, không phải là câu mà là văn bản. Nếu chúng ta có một tổ hợp câu nhưng chúng không liên kết với nhau, hoặc liên kết với nhau nhưng lại không theo một chủ đề nhất định thì chúng ta không thể có một đoạn văn hoàn chỉnh cả về nội dung và hình thức. Chính vì vậy mà liên kết câu và sự phân bố chủ đề có thể xem là một trong những điều kiện cần và đủ để tạo thành một văn bản hoàn chỉnh. Luận văn thạc sĩ ngữ văn Chuyên ngành Ngôn ngữ học so sánh đối chiếu Người hướng dẫn: PGS.TS Trịnh Sâm Tác giả: Đinh Thị Hồng Hạnh Số trang: 122 File PDF-TRUE Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. HCM 2004 Link Download https://drive.google.com/file/d/1cZ61aEMsFt-bvKJTqAc-2dyGatvYm8wShttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1