Là phương tiện giao tiếp quan trọng nhất của con người, “ngôn ngữ” từ lâu là đối tượng của một ngành khoa học độc lập, đó là ngôn ngữ học. Một trong những lý do ngành khoa học này ra đời là nhằm khám phá ra cơ chế làm cho “ngôn ngữ” cụ thể thực hiện được chức năng giao tiếp; khám phá ra những nét đặc thù văn hóa cũng như cách tư duy của dân tộc sử dụng ngôn ngữ đó. Với tâm lý ngại nói thẳng, đặc biệt khi định phê phán, chê bai, người Việt Nam thường sử dụng chiến lược nói gián tiếp. Môt trong những biện pháp đó là nói mỉa. Nói mỉa được sử dụng trong các cuộc hội thoại trong cuộc sống hằng ngày, trong ca dao, trong các tác phẩm văn chương, kịch , báo chí …. . Người ta thường tiếp xúc, hiểu và sử dụng lối nói mỉa bằng “trực cảm ngôn ngữ” vốn có. “Trực cảm ngôn ngữ” này, có thể nói rằng không ai là không có, và việc muốn lý giải nó một cách khoa học dựa trên các yếu tố trong và ngoài ngôn ngữ là lý do đầu tiên của đề tài này. Luận văn thạc sĩ ngữ văn Chuyên ngành Ngôn ngữ học Người hướng dẫn: TS. Nguyễn Hữu Chương Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết Tâm Số trang: 131 File PDF-TRUE Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. HCM 2009 Link Download https://drive.google.com/file/d/1b3-odKnHMaBZXpMfIT7ksi8hRqRcd6dBhttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1