Trong lịch sử dân tộc, vì nhiều lý do khác nhau, Việt Nam đã hình thành mối quan hệ bang giao với các nước trong khu vực (Nhật Bản, Triều Tiên, Đông Nam Á, phương Tây) nhất là với Trung Quốc, và từ lâu đường đi sứ đã trở thành đường thơ (Nguyễn Công Lý, 2021). Vào cuối thế kỷ XVIII đến nửa đầu thế kỷ XIX dưới triều Nguyễn, các chuyến công cán ngoại giao Việt – Trung hầu như chỉ xoay quanh các hoạt động bang giao, triều cống và phần nhiều chỉ mang tính lễ nghi chứ ít đụng chạm tới những vấn đề xung đột gay cấn. Tuy vậy, việc bang giao vẫn luôn được các đời vua Gia Long (1802 – 1819), Minh Mệnh (1820 – 1840), Thiệu Trị (1841 – 1847), Tự Đức (1848 – 1883) hết mức coi trọng. Dưới góc độ văn hóa, sự trọng thị này không phải là vì triều đình nhà Nguyễn thực sự thần phục “trật tự thế giới” của Trung Hoa, mà là bởi những vị vua Việt Nam - dẫu một lòng ngưỡng mộ Nho học nhưng lại không muốn tư thế quốc gia mình bị lép vế trước “thiên triều” (Yu Insun, 2009) Luận văn thạc sĩ hán nôm Chuyên ngành hán nôm Người hướng dẫn: PGS. TS. Lê Quang Trường Tác giả: Nguyễn Công Danh Số trang: 306 File PDF-TRUE Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. HCM 2024 Link Download https://drive.google.com/file/d/1SPbOcvYPg2vx_KTpAgRYB8RiVL6wxeQphttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1