Người khuyết tật là một trong những nhóm bị thiệt thòi nhất ở Việt Nam. Theo số liệu thống kê của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội năm 2008, Việt Nam có hơn 5,3 triệu người khuyết tật, chiếm 6,3% dân số [5]. Trong đó, có tới 69,2% người khuyết tật trong độ tuổi lao động. Phần lớn (80 %) người khuyết tật sống ở thành thị nhưng chỉ có 25 – 30% có việc làm, 4% có việc làm ổn định. Có khoảng 58% người khuyết tật tham gia làm việc; 30% chưa có việc làm và mong muốn có việc làm ổn định. Bên cạnh, thu nhập của những người có việc làm cũng rất thấp, thấp hơn cả mức tiền lương tối thiểu, đa số họ làm việc trong ngành nông nghiệp, nơi mà mức thu nhập được xem là thấp nhất. Người khuyết tật tạo một áp lực lớn đối với các chính sách xã hội của Chính phủ về sự công bằng. Năm 1988, Chính phủ ban hành Pháp lệnh về người khuyết tật, tạo một khung pháp lý cho việc hỗ trợ nhóm này. Tuy nhiên, do thiếu nguồn lực cùng với sự yếu kém trong liên kết giữa các cơ quan chức năng phần nào đã hạn chế hiệu quả của các nỗ lực chung của chính phủ. Luận văn thạc sĩ Xã hội học Chuyên ngành Xã hội học Người hướng dẫn: PGS. TS. Lê Thị Hoa Tác giả: Bùi Xuân Nam Số trang: 203 File PDF-TRUE Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. HCM 2010 Link Download https://drive.google.com/file/d/1Mp7EggqwatcA8l9urU06hr7MGOwbwZIdhttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1