Ngay từ thời xa xưa, khi lời nói và chữ viết còn chưa xuất hiện, tổ tiên loài người đã có thể giao tiếp với nhau bằng cách sử dụng cử chỉ, hành động. Cho đến khi có ngôn ngữ bằng lời thì rõ ràng việc giao tiếp trở nên hiệu quả hơn rất nhiều. Chính vì vậy có thể nói, ngôn ngữ bằng lời là phương tiện giao tiếp quan trọng nhất của con người nhưng không phải là duy nhất. Quan sát con người khi giao tiếp với nhau trong cuộc sống hằng ngày, chủ yếu là giao tiếp đương diện (mặt đối mặt) chúng ta sẽ thấy có sự kết hợp giữa lời nói với một loạt các phương tiện như cử chỉ, điệu bộ, nét mặt, hành động,…của cơ thể, các tín hiệu màu sắc, âm thanh, các vật thể để phụ trợ cho ngôn ngữ. Các phương tiện này còn có khả năng dùng độc lập để giao tiếp. Những phương tiện giao tiếp ngoài ngôn ngữ vừa được kể ở trên được gọi bằng nhiều thuật ngữ khác nhau như ngôn ngữ cử chỉ, ngôn ngữ cơ thể (body languague), tín hiệu kèm ngôn ngữ, ngôn ngữ cử chỉ điệu bộ,…Và trong đề tài này, chúng tôi sử dụng tên gọi là các phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ (PTGTPNN). Luận văn thạc sĩ ngôn ngữ Chuyên ngành ngôn ngữ học Người hướng dẫn: TS. Nguyễn Thị Vân Anh Tác giả: Nguyễn Việt Trinh Số trang: 130 File PDF-TRUE Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Quy Nhơn 2022 Link Download https://drive.google.com/file/d/1wrAJ2gdqbnK21afmwt1QGXE0OFS-aPx0https://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1