Trong thời kỳ hội nhập, nền giáo dục của mỗi quốc gia không chỉ được xem là một tài sản vô hình mà còn là tiêu chí đánh giá trình độ phát triển của đất nước. Ở Việt Nam, việc xây dựng, phát triển nền giáo dục tiên tiến còn nhiều hạn chế. Bởi lẽ, nền giáo dục mới mà ta chủ trương xây dựng, như được chỉ rõ trong các văn kiện chính thức, phải là một nền giáo dục có nội dung tiên tiến, hiện đại và truyền thống. Hiện đại là nói đến tri thức khoa học tiên tiến của nhân loại, đã và đang có những bước tiến vượt bậc có tác động to lớn đến sự chuyển biến của kinh tế và xã hội; còn truyền thống chính là những cái hay, cái đẹp trong nền học vấn của cha ông từ hàng ngàn năm đã góp phần tạo nên cốt cách tinh thần của dân tộc ta trong quá khứ và vẫn còn giá trị cho cuộc sống hôm nay. Phát triển giáo dục, đặc biệt là giáo dục truyền thống là biện pháp tốt nhất để phát huy và làm trường tồn những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc cũng như phong phú thêm những tinh hoa văn hóa của nhân loại. Luận văn thạc sĩ Triết học Chuyên ngành Triết học Người hướng dẫn: PGS.TS. Trương Văn Chung Tác giả: Phạm Thị Châu Hồng Số trang: 150 File PDF-TRUE Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. HCM 2010 Link Download https://drive.google.com/file/d/1ASEfc6onWiZKA95QXORQ_6mB1B86Z1tuhttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1