Đồng bằng sông Cửu Long từ lâu đã tồn tại bên trong đời sống đông đảo các nhóm cư dân. Đa dạng nhóm cư dân chính là đặc điểm quan trọng hình thành nên diện mạo văn hóa của khu vực này. Ngay từ đầu Công Nguyên, bằng chứng từ ngành Khảo cổ học đã chỉ ra sự tồn tại của những trung tâm dân cư thuộc Văn hóa Óc Eo. Những trung tâm dân cư tiêu biểu (Nền chùa, Óc Eo…) thể hiện rõ đặc trưng về lối sống ven kênh/lung hoặc trên gò/giồng đất cao và sinh kế chủ yếu từ hoạt động khai thác nguồn lợi tự nhiên (lúa nổi, thủy sản, lâm sản…). Đây chính là nét phác thảo về thế hệ cư dân đầu tiên sinh sống tại vùng đất ĐBSCL. Tộc người Khmer Nam bộ tuy được nhìn nhận thuộc vào nhóm di dân đến vùng đất này nhưng khi so sánh với nhóm tộc người khác (Kinh, Hoa, Chăm…) thì thời điểm họ có mặt tại vùng đất này lại tỏ ra sớm hơn. Điều này cho thấy sự khác biệt trong chiều sâu của quá trình di dân. Sự hiện diện của tộc người Khmer tại Nam bộ được xác nhận sớm nhất vào thời điểm thế kỷ VII (AD) gắn liền với sự kiện Chân Lạp thôn tính Phù Nam và những thế kỷ tiếp theo sau (Nguyễn Khắc Cảnh, 2000, tr.208; Võ Công Nguyện và Phan Văn Dốp, 2014, tr.48). Như vậy tộc người Khmer Nam bộ với lịch sử di dân đã cư trú sớm hơn so với nhóm tộc người khác khoảng thời gian dài. Luận văn thạc sĩ xã hội học Chuyên ngành dân tộc học Người hướng dẫn: TS. Trương Thị Thu Hằng Tác giả: Tăng Sến Số trang: 152 File PDF-TRUE Ngôn ngữ: Tiếng Việt Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. HCM 2016 Link Download https://drive.google.com/file/d/1n65xD_JUMN4ndKSiIyQAmRu0jt77quBwhttps://drive.google.com/drive/folders/1yLBzZ1rSQoNjmWeJTM6cEZ3WGQHg04L1